Từ hồng hoang biển làm gì có tuổi
Lúc cuộn sóng thét gào giận dữ
Khi yêu thương biển dìu dặt mơn bờ
Ta lớn lên trong lòng biển cả
Mặn mà sòng phẳng vô tư
Thủa ấy anh và em đều có một cánh buồm
Cánh buồm em có bảy sắc cầu vồng hiển hiện
Cô Tấm thơ ngay bước ra từ mộng
Chàng hiệp sĩ áo vàng võng đỏ đón người yêu
Em đâu biết cũng có ngày biển động
Cánh buồm anh lầm lụi giữa biển khơi
Anh đâu biết cũng có ngày giông tố
Cánh buồm anh lầm lụi giữa biển đời
Khi phong ba chớp giật qua rồi
Cánh buồm thơ vội vàng tan biến
Khi không có anh em chợt bừng tỉnh giấc
Mới biết rằng tình yêu ở đâu..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét